194 15:12, 03/04/2018
a2-01

Thanh niên Ấn Độ vẫn không thể thoát khỏi hiện thực đời sống khó khăn của mình ngay cả trên mạng internet.

Ngày nay, giá cước data siêu rẻ của nhà mạng Reliance Jio và các mẫu smartphones giá cả phải chăng tràn ngập trên thị trường có thể giúp ngày càng nhiều thanh niên Ấn tiếp cận với mạng trực tuyến. Thế nhưng, sự thật thì đó không hoàn toàn là một sân chơi bình đẳng như người ta nói.

Suy cho cùng, chỉ có 1% dân số ở đất nước này là nắm giữ 20% tổng tài sản và sự bất bình đẳng về thu nhập đã gia tăng ở mức cao nhất kể từ năm 1922. Và sự thật này đã ảnh hưởng đến cách người dân Ấn Đọ tiếp cận và sử dụng internet.

Trong khi, các cuộc khảo sát cho thấy nhu cầu xem video (bao gồm cả phim khiêu dâm) trên điện thoại di động là nhu cầu phổ biến nhất thì kết quả khảo sát cũng chưa ghi nhận được thực tế đa sắc thái của việc trực tuyến ở Ấn Độ, cũng như cách hàng triệu người đang tạo ra những xu hướng riêng kể từ việc chụp ảnh selfie cho tới social media.

Nhưng một website tương tác được phát triển để thay đổi thực tế này, lấy ví dụ từ cuộc sống của các sinh viên xuất thân từ tầng lớp trung lưu ở một thành phố được xem là trung tâm CNTT của Ấn Độ, TP Pune, Maharashtra.

Lấy chủ đề là Cuộc sống ở thành thị, website đã đưa ra những tình huống trong đời sống hàng ngày của những người Ấn Độ bình thường, trong đó có những người chẳng đủ tiền mà đi cà phê online khi không có internet.

Trang web http://lifeinametro.in/story# được thiết kế dựa trên nghiên cứu của Rahul Advani, một nghiên cứu sinh tại trường King's College London, một thanh niên quan tâm đến cách giới trẻ của quốc gia đông dân thứ 2 trên thế giới tiếp cận với internet.

a22-01

“Tôi muốn biết ở đây có điều gì khác biệt trong cách người ta sử dụng internet so với cách mà các phương tiện truyền thông xã hội được sử dụng ở các quốc gia khác, nơi có lịch sử sử dụng Facebook, WhatsApp và các ứng dụng tương tự hay không!”, nhà nghiên cứu 27 tuổi chia sẻ với báo chí khi quyết định chuyển hẳn đến Pune chỉ để tập trung cho mục đích nghiên cứu vào năm 2016.

Và thực sự, có khá nhiều sự khác biệt.

Sau khi phỏng vấn hơn 300 sinh viên đại học, Rahul lựa chọn khoảng 10 người với những hoàn cảnh khác nhau để tập trung cho nghiên cứu của mình trong nhiều tháng trời. Nhóm này bao gồm cả những sinh viên các trường kỹ thuật top đầu cho tới những sinh viên đến từ các trường bình thường hơn.

Advani nhận thấy rằng người dân đô thị có thu nhập thấp ở Ấn Độ có cách riêng của mình để ứng dụng internet vào cuộc sống hàng ngày của họ và sử dụng internet để gắn kết với những người xung quanh họ.

Print

Những câu chuyện trên website “Cuộc sống ở thành thị” được diễn đạt thành những mẩu chát của một thanh niên ngành Khoa học máy tính tên là Rohan (tên giả do Advani đặt). Sau mỗi giờ học, Rohan đưa độc giả của mình dạo một vòng quanh cuộc sống của cậu ta, quanh thành phố để đi tìm bạn bè sử dụng Facebook, cùng nhau selfies trong lúc uống trà Chai hay đạp xe trên đường. Dần dần, người đọc hiểu ra làm thế nào hàng triệu người như Rohan có thể thích nghi với những hạn chế của việc truyền dẫn tốc độ chậm và khả năng truy cập kém, họ có những cách khác nhau để sử dụng internet so với những người sử dụng đường truyền internet của đối tác nước ngoài.

Advani giải thích: "Một trong những điều tôi thấy thú vị là các phương tiện truyền thông xã hội, đặc biệt là giới trẻ ở tầng lớp trung lưu ở Pune… họ sử dụng mạng xã hội chỉ để dễ dàng gặp gỡ nhau theo cách họ vẫn thường dùng”.

Advani chỉ ra rằng hiện tượng mạng xã hội làm trầm trọng hóa tình trạng cô độc và sự cô đơn ở các nước như Anh và Mỹ lại không giống với trường hợp của giới trẻ Ấn Độ. Chẳng hạn, các sinh viên dùng Facebook để “check-in” ở một địa điểm nào đó trong thành phố chỉ để dễ dàng gặp mặt trực tiếp một người bạn đang ở gần đó.

Anh cũng phát hiện ra rằng đang ảnh hưởng rõ ràng đến việc tái lập các quy tắc trên truyền thông mạng xã hội.

Ví dụ rõ ràng nhất là ý tưởng về gắn thẻ bạn bè trên Facebook. Không giống ở các nước khác trên thế giới, quy định là chỉ tag những người xuất hiện trong bức ảnh thôi. Còn thanh niên ở Pune thì tag đến khoảng 30 người trong mỗi bức ảnh mà họ còn chẳng có mặt trong đấy. Làm thế để học chắc chắn rằng bức ảnh sẽ xuất hiện trên newsfeeds của tất cả mọi người, có như vậy thì mới được nhiều likes. Điều này đặc biệt quan trọng đối với tất cả các bạn trẻ trong khảo sát của Advani. Nhưng có lẽ sự khác biệt thú vị nhất là cách phân cấp xã hội trong đời sống thực tế ở Ấn Độ lại đang diễn ra trên mạng.

“Chúng ta thường nói rằng mạng internet là nơi tất cả mọi người đều bình đẳng như nhau, dù bạn là ai trong thực tế cũng không quan trọng… Nhưng điều tôi cảm thấy ở Pune lại không phải như vậy. Nếu có, thì Internet là một kiểu nhấn mạnh sự bất bình đẳng cả khi ngoại tuyến (offline).

Print

Những câu chuyện của Rohan cho thấy rằng người Ấn Độ có thu nhập thấp như giới sinh viên phải phụ thuộc vào các cổng truy cập của bạn bè họ và nguồn internet trong khuôn viên trường. Đó là bởi vì họ không đủ tiền để vào các quán cà phê có wifi như Cafe Coffee Day hay là Starbucks, nơi nhiều bạn bè xuất thân giàu có hơn có thể dùng internet miễn phí khi chỉ cần vào quán và gọi một đồ uống có giá khoảng 100 rupees.

Tương tự như vậy, Advani đã phát hiện ra sự khác biệt rất lớn trong cách selfies của sinh viên ở những tầng lớp khác nhau.

Sinh viên có tiền thì thường chọn địa điểm là các quán cà phê hay những nơi tương tự như vậy giống người sống ở các nước phát triển hơn.

Còn những người có điều kiện kinh tế kém hơn thường làm mờ hậu cảnh và thêm vào bức ảnh những hình dán có trong điện thoại hoặc chèn thêm những hiệu ứng màu sắc vào cho bức ảnh.

“Bí quyết selfie này chỉ là một cách để những người Ấn Độ có thu nhập thấp để vẽ ra không gian riêng của họ trên mạng!’, Advani chia sẻ.

Anh giải thích rằng: “Đó là cách để thể hiện rằng họ cũng có thể tự tin truy cập Internet, rằng họ cũng có tư cách đàng hoàng xuất hiện trong kỷ nguyên kỹ thuật số mới ở Ấn Độ!”.

Capture1

Website “Life in a Metro” của Advani giới thiệu tới người đọc thực tế sử dụng internet trong đời sống của hàng triệu người dân Ấn Độ và không chỉ ở thành phố Pune. Tuy nhiên, có một khía cạnh mà câu chuyện còn thiếu: đó là phụ nữ.

Có thể hiểu rằng, trong xã hội bảo thủ của Ấn Độ, các sinh viên nữ không có hứng để nghiên cứu sinh là nam đeo đẳng để phỏng vấn trong nhiều giờ đồng hồ. Thế nhưng, việc sử dụng internet ở đất nước này tồn tại một vấn đề bình đẳng giới rất lớn với khoảng 29% người truy cập là nữ. Thực tế trải nghiệm của họ, điều gì cản trở họ tiếp cận với internet là những vấn đề đáng để nghiên cứu sâu hơn nữa.

222-01
TAGS
GỬI BÌNH LUẬN
(*) Viettel Toàn cầu trân trọng mọi bình luận đóng góp để Viettel tốt hơn và không đăng tải bình luận thiếu tính xây dựng.
Đăng ký
Đăng nhập
Quên mật khẩu